
Bức tranh *Nhiều Vòng Tròn* của Vasily Kandinsky, được vẽ từ tháng 1 đến tháng 2 năm 1926, là một bức tranh sơn dầu trên vải và hiện nằm trong bộ sưu tập của Bảo tàng Guggenheim ở New York. Kích thước của bức tranh xấp xỉ 140,7 × 140,3 cm. Về mặt thời gian, tác phẩm này thuộc giai đoạn trưởng thành trong thời kỳ Bauhaus của ông. Tài liệu giảng dạy của Guggenheim cho thấy rằng từ năm 1926 đến năm 1929, Kandinsky đã tạo ra một loạt tác phẩm "chỉ sử dụng các hình tròn", và *Nhiều Vòng Tròn* được bảo tàng tóm tắt là hình ảnh tiêu biểu cho "sự hài hòa vũ trụ" của giai đoạn này. Nói cách khác, bức tranh này không chỉ đơn thuần là một bố cục hình tròn được tạo ra ngẫu nhiên, mà là một tác phẩm quan trọng thể hiện sự cô đọng của các hình thức hình học, sự theo đuổi tinh thần và trật tự thị giác.
Nếu được phân tích trong khuôn khổ của "mô-đun mở rộng đồng tâm", tác phẩm này trở nên rất điển hình. Thoạt nhìn, hình ảnh được cấu tạo từ các đĩa và vòng tròn với kích thước và màu sắc khác nhau, nhưng điều thực sự chi phối toàn bộ không phải là những vòng tròn nhỏ rải rác, mà là lõi đen khổng lồ hơi lệch tâm ở phía trên bên trái, được bao quanh bởi một vòng tròn màu xanh lam, một quầng sáng màu trắng và một số bề mặt tròn phụ trong suốt, chồng lên nhau. Cấu trúc này rất giống với logic tạo sinh của "sự mở rộng từ trung tâm": đầu tiên là một trung tâm mạnh mẽ, sau đó là một vòng ngoài, tiếp theo là các vòng tròn phụ bao quanh, trôi nổi và phản chiếu nó. Do đó, toàn bộ bức tranh không phải là sự phân bố rải rác, mà giống như một hệ thống vũ trụ đang mở rộng ra ngoài từ một trường năng lượng trung tâm. Phần giới thiệu âm thanh của Guggenheim cũng nhấn mạnh rằng Kandinsky đã cố ý sử dụng các vòng tròn làm hình thức chủ đạo trong tác phẩm này, sử dụng mối quan hệ của chúng để tổ chức bố cục tổng thể.
Khía cạnh quan trọng nhất của tác phẩm này nằm ở việc nâng tầm "hình tròn" từ một hình học thông thường lên thành một nguyên tắc cấu trúc. Tài liệu giảng dạy của Guggenheim lưu giữ mô tả nổi tiếng của Kandinsky về hình tròn: hình tròn là "sự tổng hợp của những đối lập lớn nhất", thống nhất "tính đồng tâm" và "tính ly tâm" trong một hình thức duy nhất, và chỉ ra một chiều kích cao hơn trong sự cân bằng. Nhận định này là chìa khóa để hiểu *Nhiều Hình Tròn*. Một mặt, các hình tròn trong bức tranh tự nhiên sở hữu lực hướng tâm, thu hút người xem bằng hình tròn đen lớn nhất; mặt khác, các hình tròn nhỏ hơn với kích thước khác nhau liên tục tỏa ra ngoài, tạo ra lực ly tâm, sự giãn nở và sự trôi dạt. Do đó, sức hấp dẫn của bức tranh không nằm ở sự đối xứng tĩnh, mà ở sự cân bằng liên tục dao động giữa sự hội tụ và sự phân tán. Nó hoàn toàn phù hợp như một ví dụ kinh điển về "mô-đun giãn nở đồng tâm" bởi vì nó minh họa rằng các cấu trúc đồng tâm không phải là các vòng lặp cứng nhắc, mà là một phương pháp tổ chức có khả năng đồng thời đáp ứng sự tập trung, sự biến động và sự lan tỏa.
Về mặt hình thức, *Several Circles* sử dụng một kỹ thuật vô cùng khéo léo khác: nó xếp lớp "sự mở rộng". Vòng tròn đen lớn nhất không đứng riêng lẻ; nó được bao quanh bởi một vòng màu xanh lam, mà vòng này lại có viền trắng gần như phát sáng. Xung quanh nó là những vòng tròn nhỏ hơn, trong suốt hoặc bán trong suốt màu vàng, hồng, xanh nhạt và xanh lá cây. Những vòng tròn nhỏ hơn này giống như cả vệ tinh và các hạt năng lượng tách ra từ cấu trúc trung tâm. Vòng tròn màu hồng nhạt lớn ở góc dưới bên phải, vòng tròn màu lục lam ở bên phải và các chấm vàng và đỏ rải rác tiếp tục thu hút ánh nhìn từ trung tâm ra các cạnh, tạo ra một không gian ba tầng: "trung tâm - vòng tròn ngoài - điểm cuối". Nói cách khác, "sự mở rộng đồng tâm" của tác phẩm này không phải là một hình tròn máy móc, mà là một quá trình nhịp nhàng và thở đạt được thông qua sự thay đổi về kích thước, độ trong suốt chồng chéo, mật độ tương phản và khoảng cách khác nhau. Nghiên cứu tại Guggenheim cũng thu hút sự chú ý của người xem đến chính bức tranh hình vuông: đối với Kandinsky, hình tròn không phải là yếu tố hình học duy nhất; Hình dạng vuông vức tổng thể của bức tranh cũng tạo ra một ranh giới bên ngoài, đảm bảo rằng vũ trụ hình tròn bên trong luôn được đặt trong một khuôn khổ tổng thể yên tĩnh và ổn định.
Trong cách xử lý màu sắc, tác phẩm này cũng thể hiện sự kiểm soát trưởng thành của Kandinsky. Nền đen không chỉ đơn thuần là khoảng không, mà giống như không gian sâu thẳm hoặc không gian vô tận, khiến các vòng tròn hiện lên rực rỡ như các thiên thể. Những vòng tròn lớn màu xanh lam, viền trắng, màu hồng nhạt, vàng nhạt và những chấm đỏ nhỏ kết hợp với nhau tạo nên một hệ thống màu sắc vừa tĩnh lặng vừa sống động. Bởi vì nhiều bề mặt tròn có sự chồng chéo trong suốt, các màu sắc không bị tách biệt mà tạo ra các màu trung gian và các lớp không gian mới tại các điểm giao nhau. Do đó, vòng tròn không còn chỉ là một hình dạng hình học trên đường viền, mà trở thành một vật mang rung động màu sắc. Tài liệu giảng dạy của Guggenheim đề cập rằng Kandinsky đã phát triển một tập hợp các lý thuyết hình thức dựa trên hình học trong thời kỳ Bauhaus của ông, và liên kết các hình tam giác, hình vuông và hình tròn với các phẩm chất tâm lý và tinh thần khác nhau; trong bức tranh này, "tinh thần" được thể hiện bởi hình tròn được tập trung nhất. Nó không kể về một thiên thể cụ thể nào, mà thiết lập một trật tự vũ trụ gần như âm nhạc thông qua hình thức thuần túy.
Do đó, *Nhiều Vòng Tròn* là một tác phẩm tiêu biểu của "mô-đun mở rộng đồng tâm" không chỉ vì nó mô tả nhiều vòng tròn, mà còn vì nó thực sự biến vòng tròn thành một cơ chế tạo sinh: mở rộng ra từ lõi, tạo ra thứ bậc, nhịp điệu, sự trôi dạt, tiếng vang và sự cân bằng tổng thể từ một vòng tròn duy nhất. Nó nhắc nhở chúng ta rằng các mô-đun mở rộng đồng tâm không chỉ đơn thuần là các quy tắc lồng nhau; chúng cũng có thể là các hệ thống cấu trúc linh hoạt, minh bạch và mang tính vũ trụ. Đối với sáng tạo đương đại, tác phẩm này đặc biệt phù hợp để chuyển thể thành các tác phẩm sắp đặt ánh sáng, lớp kính xen kẽ, giao diện kỹ thuật số, hình ảnh hóa âm thanh, hình chiếu động và định hướng không gian, bởi vì nó không cung cấp một khuôn mẫu cố định, mà là một logic tổ chức hình tròn có thể được phóng đại, xếp lớp, chiếu sáng và năng động. Điều mà Kandinsky đã đạt được trong tác phẩm này chính là sự biến đổi hình dạng hình học đơn giản nhất thành không gian tinh thần phong phú nhất.

Bài học F2-16: Phân tích các tác phẩm của Vasily Kandinsky (Nhấp chuột để nghe bài đọc)
Bức tranh *Nhiều Vòng Tròn* của Vasily Kandinsky, được vẽ từ tháng 1 đến tháng 2 năm 1926, là một bức tranh sơn dầu trên vải và hiện nằm trong bộ sưu tập của Bảo tàng Guggenheim ở New York. Kích thước của bức tranh xấp xỉ 140,7 × 140,3 cm. Về mặt thời gian, tác phẩm này thuộc giai đoạn trưởng thành trong thời kỳ Bauhaus của ông. Tài liệu giảng dạy của Guggenheim cho thấy rằng từ năm 1926 đến năm 1929, Kandinsky đã tạo ra một loạt tác phẩm "chỉ sử dụng các hình tròn", và *Nhiều Vòng Tròn* được bảo tàng tóm tắt là hình ảnh tiêu biểu cho "sự hài hòa vũ trụ" của giai đoạn này. Nói cách khác, bức tranh này không chỉ đơn thuần là một bố cục hình tròn được tạo ra ngẫu nhiên, mà là một tác phẩm quan trọng tập trung và cô đọng các hình thức hình học, sự theo đuổi tinh thần và trật tự thị giác. Nếu được phân tích trong bối cảnh "các mô-đun mở rộng đồng tâm", tác phẩm này trở nên rất tiêu biểu. Trên bề mặt, hình ảnh được cấu tạo từ các đĩa và vòng tròn có kích thước và màu sắc khác nhau. Tuy nhiên, điều thực sự chi phối toàn bộ tác phẩm không phải là những vòng tròn nhỏ rải rác, mà là lõi đen khổng lồ ở góc trên bên trái, được bao quanh bởi một vòng màu xanh lam, một quầng sáng trắng và một số bề mặt tròn phụ trong suốt, chồng lên nhau. Cấu trúc này rất giống với logic tạo sinh của "sự mở rộng từ trung tâm": đầu tiên là một trung tâm mạnh mẽ, sau đó là một vòng ngoài, và sau đó là các vòng tròn phụ bao quanh, trôi nổi và phản chiếu nó. Do đó, toàn bộ bức tranh không phải là sự phân bố rải rác, mà giống như một hệ thống vũ trụ mở rộng ra ngoài từ một trường năng lượng trung tâm. Phần giới thiệu âm thanh của Guggenheim cũng nhấn mạnh rằng Kandinsky đã cố ý sử dụng hình tròn như hình thức chủ đạo trong tác phẩm này, sử dụng các mối quan hệ của nó để tổ chức bố cục tổng thể. Khía cạnh quan trọng nhất của tác phẩm này là nó nâng tầm "hình tròn" từ một hình dạng hình học thông thường lên thành một nguyên tắc cấu trúc. Tài liệu giảng dạy của Guggenheim lưu giữ tuyên bố nổi tiếng của Kandinsky về hình tròn: hình tròn là "sự tổng hợp của những mặt đối lập lớn nhất", thống nhất "tính đồng tâm" và "tính ly tâm" trong một hình thức duy nhất, và chỉ ra một chiều không gian cao hơn trong sự cân bằng. Phán đoán này là chìa khóa để hiểu *Nhiều Vòng Tròn*. Các vòng tròn trong bức tranh tự nhiên sở hữu lực hướng tâm, thu hút người xem bằng vòng tròn đen lớn nhất; mặt khác, các vòng tròn nhỏ hơn với kích thước khác nhau liên tục tỏa ra ngoài, tạo ra lực ly tâm, sự giãn nở và sự trôi dạt. Do đó, sức hấp dẫn của bức tranh không nằm ở sự đối xứng tĩnh, mà ở sự cân bằng liên tục dao động giữa sự hội tụ và sự phân tán. Nó là một ví dụ hoàn hảo về "mô-đun giãn nở đồng tâm", minh họa rằng các cấu trúc đồng tâm không phải là những vòng cứng nhắc, mà là một phương pháp tổ chức có khả năng đồng thời đáp ứng sự tập trung, sự biến động và sự tràn lan. Về mặt hình thức, *Nhiều Vòng Tròn* cũng có một cách xử lý vô cùng khéo léo: nó xếp lớp "sự giãn nở". Vòng tròn đen lớn nhất không bị cô lập; nó được bao quanh bởi một vòng màu xanh lam, mà vòng này lại có một cạnh màu trắng gần như phát sáng. Xung quanh nó là các vòng tròn nhỏ hơn, trong suốt hoặc bán trong suốt màu vàng, hồng, xanh nhạt và xanh lá cây. Những vòng tròn nhỏ hơn này giống như cả vệ tinh và các hạt năng lượng tách ra từ cấu trúc trung tâm. Vòng tròn lớn màu hồng nhạt ở góc dưới bên phải, vòng tròn màu ngọc lam ở bên phải, và những chấm vàng đỏ rải rác càng thu hút ánh nhìn từ trung tâm ra rìa, tạo nên không gian ba tầng theo cấu trúc "trung tâm - vòng tròn ngoài - rìa xa". Nói cách khác, sự "mở rộng đồng tâm" của tác phẩm này không phải là hình tròn máy móc, mà là một quá trình nhịp nhàng và sống động đạt được thông qua sự thay đổi về kích thước, các lớp phủ trong suốt, sự tương phản về mật độ và sự phân bố ở các khoảng cách khác nhau. Nghiên cứu của Guggenheim cũng nhắc nhở người xem chú ý đến chính khung tranh vuông: đối với Kandinsky, hình tròn không phải là yếu tố hình học duy nhất; hình vuông tổng thể của bức tranh cũng tạo ra một ranh giới bên ngoài, đảm bảo rằng vũ trụ hình tròn bên trong luôn được đặt trong một khuôn khổ tổng thể yên tĩnh và ổn định. Về mặt xử lý màu sắc, tác phẩm này cũng thể hiện sự kiểm soát trưởng thành của Kandinsky. Nền đen không chỉ đơn thuần là khoảng trống, mà giống như không gian sâu thẳm hoặc không gian vô tận, khiến các vòng tròn trông rực rỡ như các thiên thể; vòng tròn màu xanh lớn, viền trắng, màu hồng nhạt, màu vàng nhạt và những chấm đỏ nhỏ cùng nhau tạo nên một hệ thống màu sắc vừa thanh bình vừa sống động. Do nhiều bề mặt tròn chồng lên nhau với độ trong suốt, các màu sắc không bị tách biệt mà tạo ra các màu trung gian và các lớp không gian mới tại các điểm chồng chéo. Vì vậy, hình tròn không còn chỉ là một hình dạng hình học trên đường viền mà trở thành một vật mang rung động màu sắc. Tài liệu giảng dạy của Guggenheim đề cập rằng Kandinsky đã phát triển một lý thuyết về hình thức dựa trên hình học trong thời kỳ Bauhaus của ông, liên kết các hình tam giác, hình vuông và hình tròn với các phẩm chất tâm lý và tinh thần khác nhau; trong bức tranh này, "tinh thần" được thể hiện bởi hình tròn được tập trung nhất. Nó không mô tả một thiên thể cụ thể, mà thiết lập một trật tự vũ trụ gần như âm nhạc thông qua hình thức thuần túy. Do đó, lý do tại sao "Nhiều Hình Tròn" có thể trở thành một tác phẩm tiêu biểu của "các mô-đun mở rộng đồng tâm" không chỉ vì nó mô tả nhiều hình tròn, mà còn vì nó thực sự biến đổi hình tròn thành một phương thức tạo ra: mở rộng ra ngoài từ lõi, tạo ra các cấp độ, nhịp điệu, sự trôi dạt, tiếng vọng và sự cân bằng tổng thể từ một hình tròn duy nhất. Nó nhắc nhở chúng ta rằng các mô-đun mở rộng đồng tâm không chỉ đơn giản là sự lồng ghép thông thường mà còn có thể là một hệ thống cấu trúc linh hoạt, trong suốt và mang tính vũ trụ. Đối với những nỗ lực sáng tạo đương đại, tác phẩm này đặc biệt phù hợp để chuyển thể thành các tác phẩm sắp đặt ánh sáng, lớp kính xen kẽ, giao diện kỹ thuật số, hình ảnh hóa âm thanh, trình chiếu động và định hướng không gian, bởi vì nó không cung cấp một mô hình cố định, mà là một logic tổ chức tuần hoàn có thể được phóng đại, xếp lớp, chiếu sáng và tạo hiệu ứng động. Điều mà Kandinsky đã đạt được trong tác phẩm này chính là sự biến đổi những hình dạng hình học đơn giản nhất thành không gian tinh thần phong phú nhất.
