Tác phẩm *Planes in Modulated Surface 4* của Ygia Clark, được sáng tạo năm 1957 và hiện đang được trưng bày tại Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại (MoMA) ở New York, là một tác phẩm sử dụng Formica và sơn công nghiệp trên tấm gỗ, có kích thước xấp xỉ 99,7 × 99,7 cm. Nó thuộc loạt tác phẩm "Planes in Modulated Surface" của Clark, mà bà đã tập trung phát triển mạnh mẽ vào năm 1957. Hướng dẫn bằng âm thanh của MoMA giải thích rằng loạt tác phẩm này thể hiện kết quả của quá trình khám phá nhanh chóng của bà về các vấn đề như "chuyển động, biến đổi, phản chiếu và mối quan hệ nhị phân giữa đen và trắng"; nói cách khác, tác phẩm này không phải là một bản vẽ hình học độc lập, mà là một điểm mấu chốt được hình thành sau khi bà liên tục tinh chỉnh các thay đổi cấu trúc trong một thời gian ngắn.

Nếu phân tích tác phẩm này trong bối cảnh "mô-đun xếp lớp lệch lạc", tính đại diện của nó trở nên rất rõ ràng. Clark không tạo chiều sâu thông qua phối cảnh nặng nề, mà thông qua sự lệch lạc, gấp khúc, lồng ghép và liền kề của các mặt phẳng đen trắng, cho phép các mặt phẳng khác nhau tạo thành mối quan hệ vừa gần gũi vừa so le trong cùng một hình ảnh. Chuyến tham quan có hướng dẫn của MoMA đặc biệt đề cập rằng bà đã sử dụng ý tưởng "xoay quanh một trục trung tâm hoặc điểm tựa" để tạo ra cảm giác chuyển động trong tác phẩm này; điều này cho thấy chìa khóa của tác phẩm không phải là các hình dạng hình học riêng lẻ, mà là cách các mặt phẳng được dịch chuyển tương đối như thể bị điều khiển bởi một trục. Nói cách khác, "sự xếp lớp" ở đây không phải là sự xếp chồng tĩnh, mà là sự chồng chất cấu trúc với những đường xoắn và uốn lượn.

Khía cạnh quan trọng nhất của tác phẩm này nằm ở sự chuyển đổi các "lớp" từ ảo ảnh thị giác thành một phương pháp bố cục. Một bài nghiên cứu của MoMA, thảo luận về các tác phẩm của Clark từ năm 1957-1959, chỉ ra rằng "các bề mặt được điều chỉnh" trong giai đoạn này không chỉ đơn thuần là việc loại bỏ nền, mà giống như "các mặt phẳng được thêm vào trên các mặt phẳng khác", tạo ra cảm giác về mật độ và sự gắn kết thông qua sự dịch chuyển và xếp lớp các khối màu liền kề. Đánh giá này đã làm nổi bật hoàn hảo bản chất của *Các mặt phẳng trong bề mặt được điều chỉnh 4*: Clark không vẽ một vật thể ba chiều trên một mặt phẳng, mà thiết lập một mối quan hệ liên tục của "sự dịch chuyển - xếp lớp - dịch chuyển lại" giữa các mặt phẳng. Do đó, các ranh giới không còn chỉ đơn thuần là đường viền, mà trở thành một vùng chuyển tiếp với cảm giác về độ dày.

Về mặt hình thức, sự xuất sắc của tác phẩm này nằm ở khả năng tạo ra hiệu ứng không gian phức tạp từ mối quan hệ nhị phân giữa đen và trắng. Phần thuyết minh của MoMA đề cập rằng Clark đã nhiều lần xem xét các phương pháp khởi đầu của đen và trắng, tính nhị phân, sự phản chiếu và bố cục hình học; trong tác phẩm này, đen và trắng không chỉ đơn thuần là đối lập, mà được biến đổi thành một mối quan hệ chuyển động liên tục thông qua sự nén, gấp và dịch chuyển tại các ranh giới của chúng. Những gì người xem nhìn thấy không phải là một không gian phẳng, tĩnh lặng của đen và trắng, mà là một loạt các mặt phẳng lồng vào nhau, xoay và dịch chuyển. Bởi vì hình ảnh gần như được nén chỉ còn đen, trắng và các ranh giới, tất cả năng lượng thị giác đều tập trung vào các câu hỏi như "sự dịch chuyển xảy ra ở đâu", "lớp nào dường như lật về phía trước" và "đường nào dường như được tạo ra bởi sự nén của hai lớp".

Do đó, nguồn cảm hứng cho "các mô-đun xếp lớp lệch lạc" trong *Planes in Modulated Surface 4* không chỉ đơn thuần là một sự lắp ráp hình học hình thức, mà còn đề xuất một góc nhìn cấu trúc sâu sắc hơn: mối quan hệ giữa các lớp có thể tạo ra sức căng rất lớn thông qua những dịch chuyển nhỏ. Một bài báo nghiên cứu tại MoMA tóm tắt những thành tựu của Clark ở giai đoạn này như sau: tác phẩm không được hình thành bằng cách loại bỏ vật liệu, mà bằng cách điều chỉnh và tích lũy các lớp để làm lộ ra một "không gian giống như đường thẳng". Mô tả này rất phù hợp để hiểu tác phẩm này - yếu tố quan trọng nhất thường không phải là bề mặt đen hay trắng, mà là "ranh giới chức năng" xuất hiện ở nơi hai bề mặt gặp nhau. Đường thẳng đó không chỉ đơn giản là một đường viền, mà là một dấu vết không gian còn lại sau khi các mặt phẳng bị lệch lạc.

Từ góc độ phát triển cá nhân của Clark, tác phẩm này cũng đánh dấu một bước ngoặt. Hướng dẫn âm thanh của MoMA đề cập rằng gần như không thể phân biệt chính xác thứ tự thời gian của các bản thảo nghiên cứu liên quan vì bà đã thúc đẩy những ý tưởng này rất nhanh chóng vào thời điểm đó; đồng thời, hướng dẫn cũng chỉ ra rằng chúng ta gần như có thể cảm nhận được sự bất mãn ngày càng tăng của bà với "những hạn chế của bề mặt tranh vẽ và khung hình học". Nói cách khác, trong khi *Planes in Modulated Surface 4* vẫn là một bức tranh, nó đã tiến gần đến ranh giới của hội họa: mặt phẳng dường như đang gấp lại từ không gian, các ranh giới dường như đang tách rời khỏi bề mặt, và cấu trúc dường như đang biến đổi từ bức tranh thành một vật thể. Điều này giải thích tại sao Clark sau này tiếp tục phát triển các tác phẩm có tính linh hoạt và không gian cao hơn, chẳng hạn như "Counter Reliefs" và "Bichos".

Từ góc nhìn hiện tại, tác phẩm này vẫn mang tính truyền cảm hứng cao cho "các mô-đun xếp lớp lệch hướng". Nó chứng minh rằng việc xếp lớp không nhất thiết phải dựa vào vật liệu trong suốt hoặc độ dày tăng lên; nó cũng có thể đạt được thông qua sự lệch hướng cực kỳ chính xác giữa các mặt phẳng, sự sắp xếp theo trục và kiểm soát các ranh giới đen trắng. Nó đặc biệt phù hợp để ứng dụng vào thiết kế các cụm tấm gỗ, tấm acrylic, góc mặt tiền kiến trúc, nghệ thuật gấp giấy, xếp lớp giao diện và các mô-đun tương tác vì nó không đưa ra một mô hình ngẫu nhiên nào, mà là một phương pháp luận rõ ràng: trước tiên thiết lập mặt phẳng, sau đó tạo ra sự dịch chuyển; trước tiên duy trì trật tự tổng thể, sau đó để các ranh giới tạo ra không gian. Tác phẩm của Lygia Clark trong *Planes in Modulated Surface 4* nâng tầm "xếp lớp lệch hướng" từ một hiệu ứng thị giác thành một nguyên tắc cấu trúc, cho phép sự trừu tượng hình học lần đầu tiên bộc lộ động lực của nó hướng tới không gian thực.

Bài học F2-21: Phân tích các tác phẩm của Ygia Clark (Nhấp chuột để xem và nghe bài đọc)

Tác phẩm *Planes in Modulated Surface 4* của Ygia Clark, được sáng tạo năm 1957 và hiện đang được trưng bày tại Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại (MoMA) ở New York, là một tác phẩm sử dụng Formica và vecni công nghiệp trên tấm gỗ, có kích thước xấp xỉ 99,7 × 99,7 cm. Tác phẩm thuộc loạt tranh "Planes in Modulated Surface" của Clark, được bà phát triển mạnh mẽ vào năm 1957. Hướng dẫn âm thanh của MoMA cho biết loạt tranh này là kết quả của quá trình khám phá nhanh chóng các vấn đề như "chuyển động, biến đổi, phản chiếu và mối quan hệ nhị phân giữa đen và trắng"; nghĩa là, tác phẩm này không phải là một bản vẽ hình học độc lập, mà là một điểm nút quan trọng được hình thành sau khi bà liên tục tinh chỉnh các thay đổi cấu trúc trong một thời gian ngắn. Nếu tác phẩm này được phân tích trong bối cảnh "các mô-đun xếp lớp, không thẳng hàng", tính đại diện của nó trở nên rất rõ ràng. Clark không tạo ra chiều sâu thông qua phối cảnh nặng nề, mà thông qua sự lệch, gấp, lồng ghép và liền kề của các mặt phẳng đen và trắng, cho phép các mặt phẳng khác nhau tạo thành một mối quan hệ vừa phù hợp vừa so le trong cùng một bức tranh. Chuyến tham quan bảo tàng MoMA đặc biệt đề cập rằng bà đã sử dụng ý tưởng "xoay quanh một trục trung tâm hoặc điểm tựa" để tạo ra cảm giác chuyển động trong tác phẩm này; điều này cho thấy rằng chìa khóa của tác phẩm không phải là các hình dạng hình học riêng lẻ, mà là cách các mặt phẳng được dịch chuyển tương đối như thể bị điều khiển bởi một trục. Nói cách khác, "sự xếp lớp" ở đây không phải là sự xếp chồng tĩnh, mà là sự chồng chất cấu trúc với các chuyển tiếp và dịch chuyển. Khía cạnh quan trọng nhất của tác phẩm này là nó biến "các lớp" từ một ảo ảnh thị giác thành một phương pháp bố cục. Bài nghiên cứu của MoMA, khi thảo luận về các tác phẩm liên quan của Clark từ năm 1957 đến năm 1959, chỉ ra rằng "các bề mặt được điều chỉnh" trong giai đoạn này không chỉ đơn giản là việc loại bỏ nền, mà giống như "các mặt phẳng được thêm vào trên các mặt phẳng", tạo ra cảm giác về mật độ và sự gắn kết thông qua sự dịch chuyển và xếp lớp của các khối màu liền kề. Nhận định này đã làm nổi bật bản chất của tác phẩm *Planes in Modulated Surface 4*: Clark không vẽ một vật thể ba chiều trên một mặt phẳng, mà thiết lập một mối quan hệ liên tục giữa "sự dịch chuyển - sự xếp lớp - sự dịch chuyển" giữa các mặt phẳng. Do đó, ranh giới không còn chỉ là một đường viền, mà trở thành một vùng chuyển tiếp với cảm giác về độ dày. Về mặt hình thức, sự xuất sắc của tác phẩm này nằm ở khả năng tạo ra hiệu ứng không gian phức tạp từ mối quan hệ nhị phân giữa đen và trắng. Đoạn ghi âm của MoMA đề cập rằng Clark đã nhiều lần xem xét các phương pháp khởi đầu của đen và trắng, tính nhị phân, sự phản chiếu và bố cục hình học; trong tác phẩm này, đen và trắng không chỉ đơn thuần là đối lập, mà được biến đổi thành một mối quan hệ chuyển động liên tục thông qua sự nén, gấp và sự lệch hướng ở các ranh giới. Những gì người xem nhìn thấy không phải là một bề mặt đen trắng phẳng lặng, mà là một tập hợp các mặt phẳng lồng vào nhau, xoay và dịch chuyển. Vì hình ảnh gần như bị nén chỉ còn đen, trắng và các đường viền, toàn bộ năng lượng thị giác tập trung vào các câu hỏi như "sự dịch chuyển xảy ra ở đâu", "lớp nào dường như lật về phía trước", và "đường nào dường như được tạo ra bởi sự nén của hai lớp". Do đó, nguồn cảm hứng cho "các mô-đun xếp lớp lệch" trong *Planes in Modulated Surface 4* không chỉ đơn thuần là một sự ghép nối hình học về mặt hình thức, mà còn đề xuất một góc nhìn cấu trúc sâu sắc hơn: mối quan hệ giữa các lớp có thể tạo ra sự căng thẳng to lớn thông qua những dịch chuyển nhỏ. Bài nghiên cứu của MoMA tóm tắt những thành tựu của Clark ở giai đoạn này như sau: tác phẩm không được hình thành bằng cách loại bỏ các vật liệu, mà bằng cách xếp lớp và tích lũy chúng để tạo ra một "không gian giống như đường thẳng". Mô tả này rất phù hợp để hiểu tác phẩm này - yếu tố quan trọng nhất trong tác phẩm thường không phải là bề mặt đen hoặc trắng, mà là "ranh giới chức năng" xuất hiện khi hai bề mặt gặp nhau. Đường thẳng đó không phải là một đường viền đơn giản, mà là một dấu vết không gian còn lại sau khi mặt phẳng bị lệch. Từ góc độ phát triển cá nhân của Clark, tác phẩm này cũng đang ở một bước ngoặt. Hướng dẫn âm thanh của MoMA đề cập rằng gần như không thể phân biệt chính xác thứ tự các bản thảo nghiên cứu liên quan vì bà đã thúc đẩy những ý tưởng này rất nhanh vào thời điểm đó; đồng thời, hướng dẫn cũng chỉ ra rằng chúng ta gần như có thể cảm nhận được sự bất mãn ngày càng tăng của bà với "những hạn chế của bề mặt tranh vẽ và khung hình học". Nói cách khác, mặc dù *Planes in Modulated Surface 4* vẫn là một bức tranh, nhưng nó đã tiến gần đến ranh giới của hội họa: mặt phẳng dường như đang gấp lại từ không gian, ranh giới dường như đang tách rời khỏi bề mặt, và cấu trúc dường như đang biến đổi từ tranh vẽ thành một vật thể. Điều này giải thích tại sao Clark sau này đã phát triển các tác phẩm như "Counter Reliefs" và "Bichos", vốn năng động và mang tính không gian hơn. Từ góc nhìn hiện tại, tác phẩm này vẫn là nguồn cảm hứng lớn cho "các mô-đun xếp lớp không thẳng hàng". Nó chứng minh rằng việc xếp lớp không nhất thiết phải dựa vào vật liệu trong suốt hoặc độ dày tăng lên; nó cũng có thể đạt được thông qua sự không thẳng hàng chính xác giữa các mặt phẳng, tổ chức trục và kiểm soát các ranh giới đen trắng. Phương pháp này đặc biệt phù hợp để ứng dụng vào ốp gỗ, xếp chồng acrylic, gấp mặt tiền kiến trúc, xếp lớp nghệ thuật giấy, xếp lớp giao diện và thiết kế mô-đun tương tác vì nó không đưa ra một mô hình ngẫu nhiên, mà là một phương pháp rõ ràng: trước tiên thiết lập mặt phẳng, sau đó tạo ra sự dịch chuyển; trước tiên duy trì trật tự tổng thể, sau đó để các ranh giới tạo ra không gian. Tác phẩm của Lygia Clark trong *Planes in Modulated Surface 4* nâng tầm "xếp lớp không thẳng hàng" từ một hiệu ứng thị giác thành một nguyên tắc cấu trúc, cho phép sự trừu tượng hình học lần đầu tiên bộc lộ động lực hướng tới không gian thực.