
Cristina Ghetti hoàn toàn phù hợp với thể loại "phân đoạn sọc". Sinh ra ở Argentina và hiện đang sống tại Valencia, Tây Ban Nha, cô từ lâu đã tập trung vào trừu tượng hình học trong tác phẩm của mình, thực hành trên nhiều lĩnh vực như hội họa, sắp đặt và truyền thông mới, đồng thời mở rộng nghiên cứu sang "hình học hậu truyền thông". Tác phẩm của cô không chỉ đơn thuần là những đường sọc trang trí theo nghĩa thông thường, mà còn biến đổi các đường nét, dải màu, gợn sóng, chuỗi lặp lại và nhịp điệu thị giác thành một ngôn ngữ cấu trúc của nhận thức.
Nếu cốt lõi của "phân đoạn dựa trên dải" là chia hình ảnh, sắp xếp trật tự và tạo chuyển động thị giác thông qua các dải liên tục, song song, xoắn hoặc uốn lượn, thì tác phẩm của Ghetti là một ví dụ rất điển hình. Chính bà đã tuyên bố rõ ràng rằng tác phẩm của mình được xây dựng dựa trên việc tái ngữ cảnh hóa các khái niệm trừu tượng hình học cơ bản, tích cực tiếp thu ngôn ngữ của Nghệ thuật Trừu tượng Trừu tượng, Chủ nghĩa Kiến tạo, Nghệ thuật Động học và Nghệ thuật Thị giác; bà đặc biệt quan tâm đến "ranh giới giữa nhận thức và thực tại", và sử dụng các công cụ kỹ thuật số để tạo ra các tác phẩm ở nhiều định dạng khác nhau, tạo ra những kết nối mới giữa hình học, màu sắc, chuyển động và âm thanh. Nói cách khác, các cấu trúc dạng dải của bà không nhằm mục đích sắp xếp hình ảnh một cách gọn gàng, mà là để tạo ra cảm giác chuyển động, thay đổi và sự không chắc chắn trong chính trải nghiệm xem.
Nhìn vào loạt tác phẩm của cô, những tựa đề lặp đi lặp lại như *Mareas*, *Double Wave*, *Gradient*, và *Colour Thinking* đã hé lộ hướng đi hình thức của cô: không phải là bố cục của các khối lập phương khép kín, cũng không phải là sự phân chia lưới đơn giản, mà là một tổ chức thị giác gần gũi hơn với "dòng chảy ruy băng", "tiến trình sóng" và "chuyển đổi dần dần". Cô cũng đã tổ chức một triển lãm cá nhân vào năm 2016 mang tên "stripe-generators", cho thấy rằng "sọc" không chỉ đơn thuần là những họa tiết cục bộ ngẫu nhiên, mà là một trong những yếu tố cốt lõi trong vốn từ vựng của cô được trau dồi trong một thời gian dài. Đối với cô, sọc đóng vai trò như một máy phát: chúng có thể vừa phân chia không gian vừa tạo ra nhịp điệu; chúng có thể vừa ổn định hình ảnh vừa làm cho nó liên tục rung động.

Ý nghĩa quan trọng của Ghetti nằm ở việc bà biến đổi "sự phân chia sọc" từ một bố cục tĩnh thành một cơ chế nhận thức. Truyền thông Tây Ban Nha, khi bình luận về triển lãm năm 2019 của bà, đã chỉ ra rằng bà tạo ra ảo ảnh quang học về không gian và chiều sâu thông qua các đường nét và màu sắc bị biến dạng. Ánh nhìn và chuyển động của người xem làm thay đổi sự hiểu biết của họ về tác phẩm, vì các chuyển động khác nhau kích hoạt các hình dạng, hoa văn và mối quan hệ lặp lại khác nhau. Điều này rất quan trọng: trong tác phẩm của bà, các sọc không phải là yếu tố lấp đầy nền, mà là các cấu trúc "kích hoạt" khi người xem quan sát. Người xem không chỉ thụ động tiếp nhận hình ảnh trước bức tranh, mà liên tục trải nghiệm chuyển động tiến, chuyển động lùi, xoay, nhấp nháy và trôi dạt trong tần số, mật độ, hướng và sự lặp lại của các sọc.
Do đó, xét từ góc độ phân tích hình thức, kỹ thuật "phân chia theo dải" của Christina Getty có ít nhất ba lớp giá trị. Thứ nhất, đó là một cách thiết lập trật tự. Các dải chia hình ảnh thành các đơn vị có thể kiểm soát, lặp lại và mở rộng, tạo nên một khuôn khổ rõ ràng cho sự trừu tượng hình học. Thứ hai, đó là một cách tạo ra chuyển động. Nhờ sự khác biệt về khoảng cách, độ dày, độ cong và độ chuyển màu giữa các dải, một hình ảnh tĩnh được cảm nhận như một trường chuyển động. Thứ ba, đó là một cách tạo ra không gian. Bà thường sử dụng các dải lượn sóng, đường viền cong và màu chuyển sắc để làm cho mặt phẳng hai chiều trông gợn sóng, uốn lượn và sâu, như thể một không gian xoay tròn liên tục ẩn giấu bên trong mặt phẳng. Đây là những hình thức tiên tiến tiêu biểu nhất của phong cách "phân chia theo dải".

So với nhiều nghệ sĩ hình học nhấn mạnh tính duy lý lạnh lùng, ngôn ngữ sọc của Ghetti có một đặc điểm riêng biệt: nó không cứng nhắc. Những đường sọc của cô thường mang cảm giác uốn lượn, hơi thở và nhịp điệu, giống như sóng âm, gợn sóng nước, điện hoặc tín hiệu số. Do đó, mặc dù tác phẩm của cô được xây dựng trên truyền thống trừu tượng hình học, nhưng nó không chỉ đơn thuần là sự lặp lại các quy tắc hiện đại. Cô giống như việc tái giới thiệu Nghệ thuật Thị giác (Op Art) và Nghệ thuật Động học (Kinetic Art) của thế kỷ 20 vào bối cảnh đương đại, sử dụng kỹ thuật số, chuyển thể hình ảnh và các phương pháp đa phương tiện để biến những đường sọc thành một hệ thống thị giác vừa lý trí vừa cảm xúc. Nền tảng nghiên cứu và tuyên bố sáng tạo của cô cho thấy rằng cô không chỉ dừng lại ở phong cách, mà còn tích cực thúc đẩy trừu tượng hình học hướng tới các phương tiện truyền thông mới và những trải nghiệm nhận thức mới.
Do đó, việc xếp Christina Getty vào "mô-đun phân chia bằng sọc" là hoàn toàn chính xác. Tính tiêu biểu của bà không chỉ nằm ở việc sử dụng các đường sọc, mà còn ở việc bà chứng minh rằng sọc có thể là một phương pháp phân chia hình ảnh, cũng như một phương pháp tạo ra cảm giác về thời gian, chuyển động, chiều sâu và sự tương tác của người xem. Trong tác phẩm của bà, phân chia bằng sọc không còn chỉ là một kỹ thuật hình thức, mà là một cấu trúc cốt lõi kết nối sự trừu tượng hình học, trải nghiệm thị giác và các vấn đề nhận thức đương đại. Đây chính xác là giá trị thực sự của bà trong mô-đun này.

Bài học F2-5: Phân tích các tác phẩm của Cristina Ghetti (Nhấp chuột để nghe bài đọc)
Cristina Ghetti hoàn toàn phù hợp với thể loại "phân đoạn sọc". Sinh ra ở Argentina và hiện đang sống tại Valencia, Tây Ban Nha, cô từ lâu đã tập trung vào trừu tượng hình học, thực hành trên nhiều lĩnh vực như hội họa, sắp đặt và truyền thông mới, đồng thời mở rộng nghiên cứu của mình sang "hình học hậu truyền thông". Tác phẩm của cô không chỉ đơn thuần là những đường sọc trang trí theo nghĩa thông thường, mà còn biến đổi các đường nét, dải màu, gợn sóng, chuỗi lặp lại và nhịp điệu thị giác thành một ngôn ngữ cấu trúc của nhận thức. Nếu cốt lõi của "phân đoạn sọc" là chia hình ảnh, sắp xếp trật tự và tạo ra chuyển động thị giác thông qua các dải liên tục, song song, xoắn hoặc uốn lượn, thì tác phẩm của Ghetti là một ví dụ rất điển hình. Chính cô đã tuyên bố rõ ràng rằng tác phẩm của mình được xây dựng dựa trên sự tái ngữ cảnh hóa các khái niệm cơ bản của trừu tượng hình học, tích cực tiếp thu ngôn ngữ của Nghệ thuật Trừu tượng Cụ thể, Chủ nghĩa Kiến tạo, Nghệ thuật Động học và Nghệ thuật Thị giác; cô đặc biệt quan tâm đến "ranh giới giữa nhận thức và thực tại", sử dụng các công cụ kỹ thuật số để tạo ra các tác phẩm ở các định dạng khác nhau, tạo ra những kết nối mới giữa hình học, màu sắc, chuyển động và âm thanh. Nói cách khác, những cấu trúc sọc của cô không nhằm mục đích sắp xếp hình ảnh một cách gọn gàng, mà để khiến chính quá trình quan sát trở nên chao đảo, dịch chuyển và không chắc chắn. Nhìn vào loạt tác phẩm của cô, những tựa đề lặp đi lặp lại như *Mareas*, *Double Wave*, *Gradient* và *Colour Thinking* đã gợi ý về hướng đi hình thức của cô: không phải những khối lập phương khép kín, cũng không phải những phân chia lưới đơn giản, mà là một tổ chức thị giác gần gũi hơn với "dòng chảy ruy băng", "tiến trình sóng" và "chuyển đổi dần dần". Cô cũng đã tổ chức một triển lãm cá nhân vào năm 2016 mang tên "stripe-generators", cho thấy rằng "sọc" không chỉ đơn thuần là những họa tiết cục bộ ngẫu nhiên, mà là một trong những yếu tố cốt lõi trong vốn từ vựng của cô được trau dồi trong một thời gian dài. Đối với cô, sọc đóng vai trò như một máy phát điện: chúng có thể vừa phân chia không gian vừa tạo ra nhịp điệu; chúng có thể vừa ổn định hình ảnh vừa khiến nó liên tục rung động. Tầm quan trọng của Ghetti nằm ở việc cô chuyển đổi "phân chia sọc" từ bố cục tĩnh thành một cơ chế nhận thức. Truyền thông Tây Ban Nha, khi bình luận về triển lãm năm 2019 của cô, chỉ ra rằng cô tạo ra ảo ảnh quang học về không gian và chiều sâu thông qua các đường nét và màu sắc bị biến dạng; ánh nhìn và chuyển động của người xem làm thay đổi sự hiểu biết về tác phẩm, vì các chuyển động khác nhau kích hoạt các hình dạng, hoa văn và mối quan hệ lặp lại khác nhau. Điều này rất quan trọng: trong tác phẩm của cô, các sọc không phải là yếu tố lấp đầy nền, mà là các cấu trúc "kích hoạt" khi người xem quan sát. Người xem không thụ động tiếp nhận hình ảnh trước bức tranh, mà trải nghiệm một dòng chảy chuyển động liên tục—tiến, lùi, xoay, nhấp nháy và trôi dạt—thông qua tần số, mật độ, hướng và sự lặp lại của các sọc. Do đó, từ góc độ phân tích hình thức, "sự phân chia sọc" của Christina Getty có ít nhất ba lớp giá trị. Thứ nhất, đó là một cách để thiết lập trật tự. Các sọc chia hình ảnh thành các đơn vị có thể kiểm soát, lặp lại và mở rộng, mang lại cho trừu tượng hình học một khuôn khổ rõ ràng. Thứ hai, đó là một cách để tạo ra chuyển động. Do sự khác biệt về khoảng cách, độ dày, độ cong và sự chuyển màu giữa các sọc, một hình ảnh tĩnh được cảm nhận như một trường chuyển động. Thứ ba, đó là một cách để tạo ra không gian. Cô thường sử dụng các sọc lượn sóng, đường viền cong và màu chuyển sắc để làm cho mặt phẳng hai chiều trông gợn sóng, cuộn tròn và sâu, như thể một không gian xoay tròn liên tục đang ẩn giấu bên trong mặt phẳng. Đây là những hình thức tiên tiến điển hình nhất của phong cách "phân chia bằng sọc". So với nhiều nghệ sĩ hình học nhấn mạnh tính duy lý lạnh lùng, ngôn ngữ sọc của Ghetti có một đặc điểm riêng biệt: nó không cứng nhắc. Các sọc của cô thường mang cảm giác gợn sóng, hơi thở và nhịp điệu, giống như sóng âm thanh, gợn sóng nước, điện hoặc tín hiệu kỹ thuật số. Do đó, mặc dù tác phẩm của cô được xây dựng dựa trên truyền thống trừu tượng hình học, nhưng nó không chỉ đơn thuần là sự lặp lại các quy tắc hiện đại. Cô giống như việc tái giới thiệu Nghệ thuật Op Art và Nghệ thuật Động học thế kỷ 20 vào bối cảnh đương đại, sử dụng thế hệ kỹ thuật số, chuyển dịch hình ảnh và các phương pháp đa phương tiện để biến các sọc thành một hệ thống thị giác vừa duy lý vừa giàu cảm xúc. Nền tảng nghiên cứu và những tuyên bố sáng tạo của cô ấy cho thấy rằng cô ấy không chỉ dừng lại ở phong cách, mà còn tích cực thúc đẩy sự trừu tượng hình học hướng tới các phương tiện truyền thông mới và những trải nghiệm nhận thức mới. Do đó, việc xếp Christina Getty vào "mô-đun phân đoạn sọc" là rất chính xác. Tính tiêu biểu của cô ấy không chỉ nằm ở việc sử dụng các đường sọc, mà còn ở việc cô ấy chứng minh rằng các đường sọc có thể là một phương pháp phân chia hình ảnh, cũng như một phương pháp tạo ra cảm giác về thời gian, chuyển động, chiều sâu và sự tham gia của người xem. Trong tác phẩm của cô ấy, phân đoạn sọc không còn chỉ là một kỹ thuật hình thức, mà là một cấu trúc cốt lõi kết nối sự trừu tượng hình học, trải nghiệm thị giác và các vấn đề nhận thức đương đại. Đây chính xác là giá trị thực sự của cô ấy trong mô-đun này.
