
Rachel Hellmann là một nghệ sĩ tiêu biểu của trường phái trừu tượng hình học đương đại, rất phù hợp để được sắp đặt trong các "mô-đun lồng ghép chéo". Tác phẩm của bà trải rộng trên các lĩnh vực hội họa, điêu khắc và sắp đặt, và từ lâu đã phát triển một con đường riêng biệt: thay vì chỉ đơn giản là đặt các hình học phẳng trên khung tranh, bà biến đổi các cấu trúc hình học gấp, uốn cong, nghiêng và cắt thành một loại "hội họa hình khối" vừa thực tế vừa chứa đựng ảo ảnh quang học. Bà đặc biệt nổi tiếng với những bức tranh hình khối bằng gỗ, vừa là tranh vẽ vừa là vật thể có độ dày; chúng có ranh giới rõ ràng, nhưng liên tục tạo ra sự mơ hồ về không gian cho người xem.
Nếu ta hiểu Rachel Hellmann qua lăng kính "lồng ghép đường chéo", chìa khóa của bà không chỉ nằm ở việc sử dụng các đường chéo, mà còn ở việc biến "hướng chéo" thành một sự kiện cấu trúc. Bố cục hình học truyền thống thường dựa vào các đường thẳng đứng và nằm ngang để thiết lập trật tự ổn định, trong khi Hellmann thường xuyên chèn các bề mặt gấp khúc, các cạnh vát, các góc nhọn và các đơn vị giống như dầm từ bên cạnh, tạo ra cảm giác lệch hướng, vươn ra, lật đổ, gấp vào trong và di chuyển trong hình ảnh. Đối với bà, các đường chéo không phải là các đường phụ trợ, mà là trục chính làm thay đổi trọng tâm và phán đoán không gian. Vì điều này, các tác phẩm của bà thường gợi lên trải nghiệm xem "trọng lực bị phá vỡ": người xem cảm thấy một bề mặt đang tiến về phía trước trong khi một bề mặt khác dường như lùi về phía sau, do đó kích hoạt mặt phẳng thành một hệ thống không gian không ổn định nhưng vô cùng chính xác. Bản tóm tắt tác phẩm của bà tại Galleri Urbane nhấn mạnh "cảm giác trọng lực bị bóp méo" và sự lệch lạc nhận thức được tạo ra bởi hình học, ánh sáng và màu sắc.
Tác phẩm của Hellmann rất phù hợp với mô-đun này bởi vì bà xử lý khái niệm "lồng ghép" với sự cụ thể đáng kinh ngạc. Nhiều hình thức của bà không phải là những khối hình học khép kín hoàn toàn, mà là những phần được cắt ra, gấp lại, đẩy vào hoặc chèn vào từ một cấu trúc lớn hơn. Bằng cách này, hình học không còn là một khuôn mẫu tĩnh, mà là một sự mở rộng biến dạng của các thành phần kiến trúc, khung diều, các lớp origami hoặc dầm trần. Phòng trưng bày Elizabeth Houston, khi giới thiệu triển lãm *Những chiếc thuyền trên trần nhà* của bà, lưu ý rằng bà đã biến trải nghiệm kiến trúc thành một hệ thống hình học với cảm giác kỳ diệu và không đồng nhất, thiết lập các mối quan hệ không gian-thị giác phức tạp thông qua các phương pháp tạo hình đơn giản nhất: gấp, uốn cong và tạo nếp gấp. Điều này rất quan trọng bởi vì bản chất của "lồng ghép chéo" không chỉ đơn thuần là sự lặp lại các quy tắc, mà là phá vỡ sự cân bằng bằng sự can thiệp xiên và sau đó xây dựng lại một trật tự mới.

Về mặt ngôn ngữ vật chất, Rachel Hellmann cũng khác biệt rõ rệt so với các nghệ sĩ chỉ sử dụng các mối quan hệ đường chéo trên tranh hai chiều. Bà thường sử dụng các tấm gỗ, đặc biệt là gỗ dương, làm nền, sau đó dùng các kỹ thuật cắt, ghép, chà nhám và vẽ để thực sự tạo ra các nếp gấp. Mô tả của Bảo tàng Nghệ thuật Zillman chỉ ra rằng các hình khối của bà trải qua các quy trình như bào, cắt, lắp ráp, dán, kẹp và chà nhám, trước khi được kết hợp với các dải màu và bố cục tuyến tính để hoàn thiện bức tranh. Điều này có nghĩa là các "đường chéo" của bà không chỉ đơn thuần là ảo ảnh được vẽ, mà thường có độ dày và cạnh thực sự. Do đó, việc lồng ghép đường chéo trong các tác phẩm của bà có hai lớp ý nghĩa: một là cấu trúc thực sự mở rộng vào không gian; hai là bức tranh càng khuếch đại thêm cảm giác mở rộng này, khiến người xem liên tục dao động giữa "vật thể là có thật" và "không gian là ảo ảnh".
Việc sử dụng màu sắc và đường nét của cô cũng phục vụ cho cấu trúc không gian lồng ghép theo đường chéo này. Hellmann thường xuyên sử dụng các sọc màu rõ nét, các cạnh và sự chuyển tiếp giữa các bề mặt để nhấn mạnh hơn nữa mối quan hệ góc cạnh giữa các mặt phẳng khác nhau. Đối với cô, màu sắc không phải là một ứng dụng trữ tình, mà là một yếu tố phát triển cấu trúc: bề mặt nào sáng hơn, bề mặt nào nặng hơn, góc nào sắc nét hơn, phần nào dường như được ánh sáng xuyên qua, thường được làm nổi bật thông qua sự phân bố của các sọc màu. Trong các tác phẩm gần đây và các văn bản triển lãm của mình, cô liên tục xoay quanh ánh sáng, nhận thức, các lớp trong suốt và không gian trừu tượng. Loạt tác phẩm "Interweave" năm 2024 tiếp tục kết hợp các vật liệu trong suốt, vải, đường nét, màng mylar và hội họa, khiến các lớp vừa che khuất vừa hé lộ lẫn nhau, mở rộng hơn nữa khái niệm "lồng ghép": không chỉ các hình thức được lồng ghép trong các hình thức khác, mà cả ánh sáng, kết cấu và cảm giác về ký ức cũng được lồng ghép trong bức tranh.

Điểm xuất sắc nhất trong tác phẩm của Rachel Hellmann nằm ở việc bà tránh trình bày trừu tượng hình học như một hệ thống khép kín, lạnh lùng, cứng nhắc chỉ tập trung vào trật tự. Thay vào đó, bà thường tạo ra một chủ nghĩa siêu thực tinh tế trong ngôn ngữ tối giản. Mô tả tại Phòng trưng bày Elizabeth Houston lưu ý rằng tác phẩm của bà nằm giữa "sự nghiêm ngặt hình học" và "ảo ảnh siêu thực", đồng thời kết hợp cả không gian thực và không gian ảo vào trải nghiệm của người xem. Điều này đặc biệt quan trọng đối với "các mô-đun được nhúng theo đường chéo", vì các cấu trúc xiên tự nhiên tạo ra sự bất ổn: không giống như các hệ thống dọc-ngang, chúng ít có khả năng tĩnh lặng hơn, dễ dàng tạo ra cảm giác trôi nổi, nghiêng, dịch chuyển, xuyên thấu và lơ lửng. Hellmann biến sự bất ổn này thành một thi pháp hình học thanh lịch và tiết chế.
Về cấu trúc hình thức, cách tiếp cận điển hình của Rachel Hellmann có thể được tóm tắt như sau: thay thế các bề mặt phẳng bằng các nếp gấp, thay thế vị trí thẳng đứng bằng các đường cắt xiên, thay thế sự đặt cạnh nhau bằng sự đan xen, và thay thế góc nhìn đơn điểm bằng các góc nhìn chuyển động. Mô tả triển lãm cũng chỉ rõ rằng mặt sau và các cạnh của các bức tranh ba chiều của cô được xử lý toàn bộ, do đó người xem phải di chuyển cơ thể để thực sự hiểu được tác phẩm. Điều này cho thấy hình học của cô không phải là một "hình ảnh trực diện", mà là một đối tượng không gian cần được xem xét từ các góc độ khác nhau và được đánh giá lại. Trong những tác phẩm như vậy, các đường chéo không còn chỉ đơn thuần là các hướng trên bản vẽ, mà trở thành một phần trải nghiệm cơ thể của người xem: càng di chuyển, bạn càng cảm nhận được một bề mặt xiên nhất định được nhúng vào từ một cấu trúc khác, hoặc được hấp thụ lại bởi một cấu trúc khác.
Do đó, việc xếp Rachel Hellmann vào "mô-đun nhúng chéo" là hoàn toàn chính xác. Giá trị của bà không chỉ nằm ở vẻ đẹp trong tác phẩm, cũng không chỉ đơn thuần là sự kết hợp giữa nghệ thuật gấp giấy origami, kiến trúc và hội họa, mà còn ở việc bà chứng minh rằng trừu tượng hình học có thể hồi sinh thông qua "sự can thiệp xiên": các cấu trúc ổn định bị phá vỡ, ranh giới của mặt phẳng bị đẩy lùi, và hình học biến đổi từ một hình khối thành một sự kiện, từ trật tự thành một quá trình diễn ra trong không gian. Tác phẩm của bà cho thấy rằng nhúng chéo không chỉ đơn thuần là một kỹ thuật bố cục, mà là một phương pháp tinh tế để biến đổi các hình thức hình học thành sự căng thẳng về nhận thức, ảo ảnh không gian và trải nghiệm cơ thể. Đây chính xác là ý nghĩa độc đáo của Rachel Hellmann trong nghệ thuật trừu tượng hình học.

Bài học F2-17: Phân tích các tác phẩm của Rachel Hellmann (Nhấp chuột để nghe bài đọc)
Rachel Hellmann là một nghệ sĩ tiêu biểu trong trường phái trừu tượng hình học đương đại, người hoàn toàn phù hợp với mô-đun "lồng ghép chéo". Tác phẩm của bà trải rộng trên các lĩnh vực hội họa, điêu khắc và sắp đặt, và từ lâu đã phát triển một con đường riêng biệt: thay vì chỉ đơn giản là đặt các hình học phẳng trên canvas, bà biến đổi các cấu trúc hình học gấp, uốn cong, nghiêng và cắt thành một loại "hội họa hình thức" vừa thực tế vừa mang ảo ảnh quang học. Bà đặc biệt nổi tiếng với những bức tranh hình khối bằng gỗ, vừa là tranh vẽ vừa là vật thể có độ dày; chúng có ranh giới rõ ràng, nhưng liên tục tạo ra sự mơ hồ về không gian cho người xem. Nếu chúng ta hiểu Rachel Hellmann theo thuật ngữ "lồng ghép chéo", chìa khóa của bà không chỉ nằm ở việc sử dụng các đường chéo, mà là biến "hướng chéo" thành một sự kiện cấu trúc. Bố cục hình học truyền thống thường dựa vào các đường thẳng đứng và nằm ngang để thiết lập một trật tự ổn định, nhưng Hellmann thường chèn các bề mặt gấp, các cạnh vát, các góc nhọn và các đơn vị giống như dầm từ bên cạnh, tạo cho bức tranh cảm giác lệch hướng, nhô ra, lật đổ, gấp vào trong và xuyên suốt. Đối với bà, đường chéo không phải là đường phụ trợ, mà là trục chính làm thay đổi trọng tâm và nhận thức không gian. Chính vì lý do này mà các tác phẩm của bà thường gợi lên trải nghiệm thị giác về "trọng lực bị phá vỡ": người xem cảm thấy một bề mặt nhô về phía trước trong khi bề mặt khác dường như lùi lại, biến mặt phẳng thành một hệ thống không gian không ổn định nhưng vô cùng chính xác. Bản tóm tắt tác phẩm của bà tại Galleri Urbane nhấn mạnh "cảm giác trọng lực bị bóp méo" và sự lệch lạc nhận thức được tạo ra bởi hình học, ánh sáng và màu sắc. Tác phẩm của Hellmann cũng rất phù hợp với mô-đun này vì bà xử lý việc "lồng ghép" một cách rất cụ thể. Nhiều hình dạng của bà không phải là những khối hình học khép kín hoàn toàn, mà là các phần được cắt ra, gấp lại, đẩy về phía trước hoặc chèn vào từ một cấu trúc lớn hơn. Bằng cách này, hình học không còn là một mô hình tĩnh, mà là một phần mở rộng bị biến dạng giống như các thành phần kiến trúc, khung diều, các lớp origami hoặc dầm trần. Trong phần giới thiệu triển lãm "Những chiếc thuyền trên trần nhà", Phòng trưng bày Elizabeth Houston đề cập rằng Rachel Hellmann biến trải nghiệm kiến trúc thành một hệ thống hình học với cảm giác kỳ diệu và đa dạng, thiết lập các mối quan hệ không gian-thị giác phức tạp thông qua các phương pháp tạo hình đơn giản nhất như gấp, uốn và tạo nếp. Điều này rất quan trọng bởi vì bản chất của "sự lồng ghép chéo" không chỉ đơn thuần là sự lặp lại các quy tắc, mà là sự phá vỡ cân bằng thông qua sự can thiệp theo đường chéo, sau đó là sự tái cấu trúc một trật tự mới. Về ngôn ngữ vật chất, Rachel Hellmann cũng khác biệt rõ rệt so với các nghệ sĩ chỉ làm việc với các mối quan hệ chéo trên các bức tranh hai chiều. Bà thường sử dụng các tấm gỗ, đặc biệt là gỗ dương, làm nền, sau đó sử dụng các kỹ thuật cắt, ghép, chà nhám và sơn để thực sự tạo ra các nếp gấp. Mô tả của Bảo tàng Nghệ thuật Zillman chỉ ra rằng các hình thức của bà trải qua các quy trình như bào, cắt, lắp ráp, dán, kẹp và chà nhám, trước khi được kết hợp với các dải màu và tổ chức tuyến tính để hoàn thiện hình ảnh. Điều này có nghĩa là "các đường chéo" của bà không chỉ là ảo ảnh được vẽ, mà thường có độ dày và cạnh thực sự. Do đó, việc lồng ghép đường chéo trong tác phẩm của cô có hai lớp ý nghĩa: một là cấu trúc thực tế mở rộng vào không gian; lớp ý nghĩa còn lại là bức tranh khuếch đại thêm cảm giác mở rộng này, khiến người xem liên tục dao động giữa "vật thể là có thật" và "không gian là ảo ảnh". Việc sử dụng màu sắc và đường nét của cô cũng phục vụ cho cấu trúc không gian lồng ghép đường chéo này. Hellmann thường xuyên sử dụng các sọc màu rõ nét, các cạnh và sự chuyển tiếp giữa các bề mặt để nhấn mạnh hơn nữa mối quan hệ góc cạnh giữa các mặt phẳng khác nhau. Màu sắc trong tác phẩm của cô không phải là một ứng dụng trữ tình, mà là một yếu tố phát triển cấu trúc: bề mặt nào sáng hơn, bề mặt nào nặng hơn, góc nào sắc nét hơn, phần nào dường như được ánh sáng xuyên qua—những điều này thường được củng cố thông qua sự phân bố của các sọc màu. Trong các tác phẩm gần đây và các văn bản triển lãm của mình, cô liên tục khám phá ánh sáng, nhận thức, các lớp trong suốt và không gian trừu tượng. Loạt tác phẩm "Interweave" năm 2024 của cô tiếp tục kết hợp các chất liệu trong suốt, vải, đường nét, màng mylar và hội họa, tạo ra các lớp vừa che khuất vừa hé lộ, mở rộng hơn nữa khái niệm "lồng ghép": không chỉ các hình thức được lồng ghép trong các hình thức khác, mà cả ánh sáng, kết cấu và cảm giác về ký ức cũng được lồng ghép vào bức tranh. Khía cạnh xuất sắc nhất trong tác phẩm của Rachel Hellmann nằm ở chỗ cô không tạo ra một hệ thống khép kín, lạnh lẽo, cứng nhắc của sự trừu tượng hình học thuần túy có trật tự. Thay vào đó, cô thường tạo ra một chủ nghĩa siêu thực tinh tế trong ngôn ngữ tối giản. Mô tả tại Phòng trưng bày Elizabeth Houston cho biết tác phẩm của cô nằm giữa "sự nghiêm ngặt về hình học" và "ảo ảnh siêu thực", đồng thời kết hợp cả không gian thực và không gian ảo vào trải nghiệm của người xem. Điều này đặc biệt quan trọng đối với "các mô-đun được lồng ghép theo đường chéo", vì các cấu trúc xiên tự nhiên tạo ra sự bất ổn: không giống như các hệ thống dọc-ngang, chúng không dễ dàng tĩnh tại, mà dễ gây ra cảm giác trôi nổi, nghiêng ngả, dịch chuyển, xuyên thấu và lơ lửng. Hellmann biến sự bất ổn này thành một thi pháp hình học thanh lịch và tiết chế. Về cấu trúc hình thức, cách tiếp cận điển hình của Rachel Hellmann có thể được tóm tắt như sau: thay thế các mặt phẳng bằng các nếp gấp, thay thế các vị trí thẳng đứng bằng các đường cắt xiên, thay thế sự đặt cạnh nhau bằng sự đan xen, và thay thế góc nhìn đơn điểm bằng các góc nhìn chuyển động. Mô tả triển lãm cũng chỉ rõ rằng mặt sau và các cạnh của các bức tranh ba chiều của cô được xử lý toàn diện, do đó đòi hỏi người xem phải di chuyển cơ thể để thực sự hiểu được tác phẩm. Điều này cho thấy hình học của cô không phải là một "hình ảnh trực diện", mà là một đối tượng không gian cần được xem xét từ các góc độ khác nhau và được đánh giá lại. Trong những tác phẩm như vậy, các đường chéo không còn chỉ đơn thuần là các hướng trên một bản vẽ, mà trở thành một phần trải nghiệm cơ thể của người xem: càng di chuyển, bạn càng cảm nhận được một độ dốc nổi lên từ hoặc được hấp thụ lại bởi một cấu trúc khác. Do đó, việc đặt Rachel Hellmann vào "mô-đun nhúng chéo" là hoàn toàn chính xác. Giá trị của bà không chỉ nằm ở vẻ đẹp trong tác phẩm, cũng không chỉ đơn thuần là sự kết hợp giữa nghệ thuật gấp giấy origami, kiến trúc và hội họa, mà còn ở việc bà chứng minh rằng trừu tượng hình học có thể được hồi sinh thông qua "sự can thiệp chéo": các cấu trúc ổn định bị phá vỡ, ranh giới của mặt phẳng bị đẩy lùi, và hình học biến đổi từ một hình khối thành một sự kiện, từ trật tự thành một quá trình diễn ra trong không gian. Tác phẩm của bà cho thấy rằng việc lồng ghép đường chéo không chỉ đơn thuần là một kỹ thuật bố cục, mà là một phương pháp tinh tế để biến đổi các hình thức hình học thành sự căng thẳng về nhận thức, ảo ảnh không gian và trải nghiệm cơ thể. Đây chính xác là ý nghĩa độc đáo của Rachel Hellmann trong nghệ thuật trừu tượng hình học.
