Tác phẩm *Untitled* (1966) của Donald Judd. Trang giới thiệu nghệ sĩ của Bảo tàng Whitney mô tả tác phẩm này là "mười khối lập phương thép mở, giống hệt nhau", nhấn mạnh vẻ ngoài màu xanh đậm, cách bố trí treo tường và khoảng cách được kiểm soát chính xác giữa các khối. Quỹ Judd phân loại các tác phẩm như thế này của Judd là những "chồng" tiêu biểu nhất của ông, giải thích rằng chúng thường bao gồm mười khối, với nguyên tắc lắp đặt lý tưởng là "thể tích của mỗi khối bằng thể tích của không gian giữa chúng".

Nếu phân tích tác phẩm này trong bối cảnh "các mô-đun mở", tính đặc trưng của nó trở nên rất rõ nét. "Mở" không chỉ đơn thuần đề cập đến một vật thể rỗng, mà còn có nghĩa là tác phẩm không còn dựa vào các khối kín để tạo nên thể tích; thay vào đó, cấu trúc, khoảng cách, không khí và các bức tường cùng nhau tạo nên tác phẩm. Tóm tắt của Whitney về Donald Judd rất chính xác: sau khi từ bỏ hội họa, ông dần dần phát triển "hình thức mô-đun mở rộng từ tường như những bậc thang"; bài viết của MoMA về phòng trưng bày Judd trích dẫn nhận định nổi tiếng của ông: "Không gian thực mạnh mẽ và cụ thể hơn so với việc vẽ trên một bề mặt phẳng." Điều này minh họa chính xác rằng cốt lõi của *Untitled* (1966) không phải là mười chiếc hộp, mà là cách mười đơn vị mở kết hợp không gian thực vào chính tác phẩm.

Khía cạnh quan trọng nhất của tác phẩm này nằm ở sự chuyển đổi "mô-đun" từ sự lặp lại đơn thuần thành một trật tự không gian. Mỗi đơn vị có hình dạng và kích thước giống hệt nhau, vừa giống các linh kiện công nghiệp vừa giống các đơn vị cấu trúc tiêu chuẩn nhỏ nhất. Tuy nhiên, mối quan tâm thực sự của Judd không phải là bản thân từng đơn vị riêng lẻ, mà là làm thế nào để thiết lập một mối quan hệ liên tục giữa chúng. Whitney đặc biệt đề cập rằng ông sử dụng khoảng cách chính xác để nhấn mạnh cái mà ông gọi là "toàn thể", thay vì để người xem đánh giá cao các chi tiết riêng lẻ. Do đó, mô-đun mở ở đây không còn là sự tích lũy của các "hộp", mà là một hệ thống toàn diện được hình thành bởi sự lặp lại, sự treo lơ lửng, khoảng cách và sự mở rộng theo chiều dọc.

Về mặt hình thức, tính hiện đại mạnh mẽ của tác phẩm nằm ở việc nó bác bỏ "trung tâm đặc" thường thấy trong các tác phẩm điêu khắc khép kín. Điêu khắc truyền thống thường dựa vào các khối nặng để tạo cảm giác trọng lượng, trong khi các mô-đun mở của Judd tích hợp trực tiếp "khoảng trống" vào cấu trúc. Khi người xem đối diện với tác phẩm, họ không chỉ thấy khung thép mà còn thấy các khoang bên trong khung, khoảng cách giữa các đơn vị, và cách các bức tường và không khí xung quanh thấm vào toàn bộ chuỗi. Whitney, khi giới thiệu một tác phẩm khác của ông năm 1968, cũng nhấn mạnh rằng Judd làm cho "khoảng trống bên trong" trở nên trực tiếp hiển thị, thay vì để người xem tự tưởng tượng những gì bên trong, như trường hợp của các tác phẩm điêu khắc truyền thống; điều này cũng áp dụng cho việc hiểu chuỗi hình chữ nhật mở này từ năm 1966. Nói cách khác, chìa khóa của các mô-đun mở không phải là "có lớp vỏ bên ngoài", mà là "cách lớp vỏ bên ngoài làm cho không gian trở nên hữu hình".

Do đó, tác phẩm này không chỉ đơn thuần là việc treo những chiếc hộp công nghiệp lên tường, mà còn là việc đồng thời sắp xếp "các mô-đun, khoảng cách, bức tường và đường dẫn quan sát" thành một tổng thể cấu trúc. Lời giải thích của Quỹ Judd về các tác phẩm "xếp chồng" rất quan trọng: lý tưởng nhất, thể tích của đơn vị bằng thể tích của khoảng cách. Nguyên tắc này có nghĩa là các khoảng trống không phải là những không gian trống rỗng thứ yếu, mà là các đơn vị cấu thành có tầm quan trọng ngang bằng với các yếu tố rắn chắc. Chính vì lý do này mà tác phẩm *Untitled* (1966) có thể được coi là một ví dụ điển hình của "các mô-đun mở": các mô-đun được mở, và hệ thống cũng được mở; nó không lấp đầy không gian bằng khối lượng khép kín, mà phân chia và tạo nhịp điệu cho không gian thông qua các đơn vị lặp đi lặp lại, cho phép người xem thực sự cảm nhận được rằng "không gian được sắp xếp" khi họ di chuyển lên xuống trong quá trình quan sát.

Từ góc nhìn hiện nay, tác phẩm này vẫn mang đến nguồn cảm hứng trực tiếp cho "các mô-đun mở". Nó minh họa rằng các mô-đun mở không chỉ đơn thuần là những hình dạng rỗng về mặt thị giác, mà còn là một khái niệm cấu trúc sâu sắc hơn: các đơn vị có thể được lặp lại, nhưng không nhất thiết phải được làm đặc; thể tích có thể tồn tại, nhưng không nhất thiết phải khép kín; những phần thực sự mạnh mẽ thường xuất hiện ở giao điểm của sự đặc và sự trống rỗng. Vì lý do này, tác phẩm của Judd đặc biệt phù hợp để ứng dụng vào mặt tiền kiến trúc, hệ thống triển lãm, vách ngăn, cấu trúc giá sách, các thành phần ánh sáng và bóng tối, và thiết kế không gian mô-đun, bởi vì nó không chỉ cung cấp một hình thức riêng lẻ, mà là một trật tự mở có thể liên tục mở rộng. Donald Judd, trong tác phẩm *Untitled* (1966), đã nâng tầm "các mô-đun mở" từ hình học rỗng đơn giản thành một nguyên mẫu cấu trúc hiện đại có khả năng định nghĩa lại mối quan hệ giữa sự đặc và không gian.

Bài học F2-25: Nhấp chuột để xem và nghe bài đọc.

Tác phẩm *Untitled* (1966) của Donald Judd. Trang giới thiệu nghệ sĩ của Bảo tàng Whitney tóm tắt tác phẩm này là "mười khối lập phương thép mở, giống hệt nhau", nhấn mạnh vẻ ngoài màu xanh đậm, cách bố trí gắn trên tường và khoảng cách được kiểm soát chính xác giữa các khối. Quỹ Judd phân loại các tác phẩm như thế này của Judd là những "chồng" tiêu biểu nhất của ông, giải thích rằng chúng thường bao gồm mười khối, lý tưởng nhất là được lắp đặt theo nguyên tắc "thể tích của mỗi khối bằng thể tích của không gian giữa chúng". Tác phẩm này rất điển hình khi được phân tích trong bối cảnh "các mô-đun mở". "Mở" không chỉ đơn giản có nghĩa là rỗng; nó có nghĩa là tác phẩm không còn dựa vào các khối kín để tạo ra thể tích, mà cho phép cấu trúc, không gian, không khí và các bức tường cùng nhau tạo nên tác phẩm. Bản tóm tắt của Whitney về Donald Judd rất chính xác: sau khi từ bỏ hội họa, ông dần dần phát triển "hình thức mô-đun mở rộng từ tường như những bậc thang". Bài viết của MoMA về phòng trưng bày Judd trích dẫn nhận xét nổi tiếng của ông: "Không gian thực tế mạnh mẽ và cụ thể hơn so với việc vẽ trên bề mặt phẳng". Điều này minh họa rằng cốt lõi của tác phẩm *Untitled* (1966) không phải là mười chiếc hộp, mà là cách mười đơn vị mở kết hợp không gian thực vào chính tác phẩm. Khía cạnh quan trọng nhất của tác phẩm này là nó nâng tầm "mô-đun" từ sự lặp lại đơn thuần thành một trật tự không gian. Mỗi đơn vị có hình dạng và kích thước giống hệt nhau, vừa giống các bộ phận công nghiệp vừa giống các đơn vị cấu trúc tiêu chuẩn nhỏ nhất; tuy nhiên, mối quan tâm thực sự của Judd không phải là bản thân từng đơn vị riêng lẻ, mà là làm thế nào để thiết lập một mối quan hệ liên tục giữa chúng. Whitney đặc biệt đề cập rằng ông sử dụng khoảng cách chính xác để nhấn mạnh cái mà ông gọi là "toàn thể", chất lượng của "toàn thể", thay vì để người xem đánh giá cao các chi tiết riêng lẻ. Do đó, các mô-đun mở ở đây không còn là sự tích lũy của các "hộp", mà là một hệ thống toàn diện được hình thành bởi sự lặp lại, sự treo lơ lửng, khoảng cách và sự mở rộng theo chiều dọc. Về mặt hình thức, tính hiện đại mạnh mẽ của tác phẩm nằm ở việc nó bác bỏ "trung tâm rắn chắc" thường thấy trong các tác phẩm điêu khắc khép kín. Điêu khắc truyền thống thường dựa vào các khối nặng để tạo cảm giác trọng lượng, trong khi các mô-đun mở của Judd trực tiếp biến "sự trống rỗng" thành một phần của cấu trúc. Khi người xem đối diện với tác phẩm, họ không chỉ thấy khung thép mà còn cả các khoang bên trong, khoảng trống giữa các khối, và cách các bức tường cùng không khí xung quanh thấm đẫm toàn bộ chuỗi. Whitney, khi giới thiệu một tác phẩm khác của mình từ năm 1968, cũng nhấn mạnh rằng Judd đã làm cho "khoảng trống bên trong" trở nên trực tiếp hiển thị, thay vì để người xem tự tưởng tượng những gì bên trong, như trường hợp của các tác phẩm điêu khắc truyền thống; điều này cũng áp dụng cho việc hiểu chuỗi hình chữ nhật mở này từ năm 1966. Nói cách khác, chìa khóa của các mô-đun mở không phải là "có một lớp vỏ bên ngoài", mà là "cách lớp vỏ làm cho không gian trở nên hiển thị". Do đó, tác phẩm này không chỉ đơn giản là treo các hộp công nghiệp lên tường, mà là tổ chức "các mô-đun, khoảng cách, tường và đường quan sát" đồng thời thành một tổng thể cấu trúc. Giải thích của Quỹ Judd về các tác phẩm "xếp chồng" rất quan trọng: lý tưởng nhất, thể tích của đơn vị bằng thể tích của khoảng cách. Nguyên tắc này có nghĩa là các khoảng trống không phải là những không gian trống phụ thuộc, mà là các đơn vị cấu thành có tầm quan trọng ngang bằng với các khối đặc. Đây chính là lý do tại sao tác phẩm *Untitled* (1966) được xem là một ví dụ điển hình của "các mô-đun mở": các mô-đun đều mở, và hệ thống cũng mở; nó không lấp đầy không gian bằng khối lượng khép kín, mà phân chia và tạo nhịp điệu cho không gian thông qua các đơn vị lặp đi lặp lại, cho phép người xem thực sự cảm nhận được "không gian được tổ chức" khi họ di chuyển lên xuống. Từ góc nhìn hiện nay, tác phẩm này vẫn mang đến nguồn cảm hứng trực tiếp cho "các mô-đun mở". Nó minh họa rằng các mô-đun mở không chỉ đơn thuần là những hình thức rỗng về mặt thị giác, mà còn là một khái niệm cấu trúc sâu sắc hơn: các đơn vị có thể được lặp lại, nhưng không nhất thiết phải đặc; thể tích có thể tồn tại, nhưng không nhất thiết phải khép kín; những phần thực sự mạnh mẽ thường xuất hiện ở giao điểm của sự đặc và sự trống rỗng. Vì lý do này, tác phẩm của Judd đặc biệt phù hợp để ứng dụng vào mặt tiền kiến trúc, hệ thống triển lãm, vách ngăn, cấu trúc giá sách, các thành phần ánh sáng và bóng tối, và thiết kế không gian mô-đun, bởi vì nó không chỉ cung cấp một hình thức riêng lẻ, mà là một trật tự mở có thể liên tục mở rộng. Điều mà Donald Judd đạt được trong tác phẩm "Untitled" (1966) là nâng tầm "mô-đun mở" từ một hình học rỗng đơn giản thành một nguyên mẫu cấu trúc hiện đại có khả năng định nghĩa lại mối quan hệ giữa các thực thể và không gian.